Click here to sort by Book Click here to sort by Author Click here to read previous Book Click here to read next Book
Column 1 of row 1 Column 2 of row 1
Column 1 of row 2 Column 2 of row 2
↻ Close
ID20418 - Chương : 144. Bất vọng ngữ
Thánh Ngôn : Thánh Ngôn Hợp Tuyển I II Hợp Nhứt và Chú Thích
Tác Giả : Hiền Tài Nguyễn Văn Hồng (1940-2005) Bút hiệu Đức Nguyên

144. Bất vọng ngữ  

THẦY
Năm 1928 (âl năm Mậu Thìn).

Tại sao cấm Vọng Ngữ?

Thầy đã nói rằng, nơi thân phàm các con, mỗi đứa Thầy đều cho một chơn linh gìn giữ cái chơn mạng sanh tồn.

Thầy tưởng chẳng cần nói, các con cũng hiểu rõ rằng, đấng chơn linh ấy vốn vô tư, mà lại đặng phép giao thông cùng cả chư Thần, Thánh, Tiên, Phật và các Ðấng Trọn lành nơi Ngọc Hư Cung, nhứt nhứt điều lành và việc dữ đều ghi chép không sai, đặng dâng vào Tòa Phán Xét. Bởi vậy nên một mảy không qua, dữ lành đều có trả.

Lại nữa, các chơn linh ấy, tánh Thánh nơi mình, đã chẳng phải gìn giữ các con mà thôi, mà còn dạy dỗ các con, thường nghe đời gọi lộn Lương tâm là đó.

Bởi vậy chư Hiền, chư Thánh Nho nói rằng:

Khi nhơn tức khi tâm.
Hoạch tội ư Thiên vô sở đảo dã.

Như các con nói dối, trước chưa dối với người thì các con đã nói dối với Lương tâm, tức là Chơn linh.

Thầy đã nói, chơn linh ấy đem nạp vào Tòa Phán Xét từ lời nói của các con, dầu những lời ấy không thiệt hành mặc dầu, chớ tội tình cũng đồng một thể.

Nơi Tòa Phán Xét, chẳng một lời nói vô ích mà bỏ, nên Thầy dạy các con phải cẩn ngôn cẩn hạnh, thà là các con làm tội mà chịu tội cho đành, hơn là các con nói tội mà phải mang trọng hình đồng thể.

Các con khá nhớ. THĂNG.

CHÚ THÍCH:

Bài Thánh Ngôn nầy có trong ÐS. II. 271.

  •  Vọng ngữ: Nói lời càn bậy, nói dối. Ðây là Giới Cấm thứ năm trong Ngũ Giới Cấm: Cấm xảo trá láo xược, gạt gẫm người, khoe mình bày lỗi người, chuyện quấy nói phải, chuyện phải thêu dệt ra quấy, nhạo báng chê bai, nói hành kẻ khác, xúi giục người hờn giận, kiện thưa xa cách, nói năng lỗ mãng thô tục, chửi rủa người, phỉ báng tôn giáo, không giữ lời hứa.

  •  Ðấng chơn linh: Chơn linh tức linh hồn, là điểm linh quang của Ðức Chí Tôn ban cho mỗi người. Gọi là Ðấng để nhấn mạnh sự quan trọng của điểm linh quang ấy.

  •  Ðời gọi lộn Lương tâm là đó: Người đời không biết Chơn linh, chỉ biết Lương tâm, nên lầm lộn gọi Chơn linh là Lương tâm đó vậy.

  •  Khi nhơn tức khi tâm. Hoạch tội ư Thiên vô sở đảo dã: Chỗ nầy, trong ÐS.II.272 chép là:

    Khi nhơn tức khi tâm, Khi tâm tức khi Thiên.
    Khi Thiên đắc tội. Hoạch tội ư Thiên vô sở đảo dã.

    Nghĩa là:

    Dối người tức là dối với tâm của mình, dối tâm của mình tức là dối Trời.
    Dối Trời thì mang tội. Mắc tội với Trời thì không cúng tế cầu xin nơi nào được vậy.

    (Khi là lừa dối)

More topics .. .
Message