| Column 1 of row 1 | Column 2 of row 1 |
| Column 1 of row 2 | Column 2 of row 2 |
8. Bát Tiên
1ère séance:
THĂNG
2ème séance:
THĂNG
3ème séance:
Chào mấy anh lớn và mấy em. Cười . . .
Tôi đặng về cùng mấy Cô Diêu Trì, ngày nay đặng đi chơi thiệt sướng quá ! Tôi để cơ cho ông Hoài.
THĂNG
4ème séance:
Em chào mấy anh lớn. Em đến vì có lịnh Cửu vị Tiên Nương mời. Xin nhượng bút. THĂNG
5ème séance:
Chào chư Thiên vị.
Con Phong Chí, thầy đặng Cửu Nương mời hội yến nên đến gặp con luôn thể. Một lát nữa, thầy có điều nói chuyện với con.
THĂNG.
6ème séance:
THĂNG
7ème séance:
THĂNG
8ème séance:
THĂNG
9ème séance:
Thượng Thành Thanh, một chút nữa, Bát Nương sẽ mách miệng vì sao người chẳng dự mời.
10ème séance:
11ème séance:
12ème séance:
13ème séance:
14ème séance:
15ème séance:
16ème séance:
Đó, anh Thành riêng hiểu lấy.
17ème séance:
18ème séance:
Lạ chưa ! Khách đến mà không kẻ mời, mấy anh làm em thẹn quá !
Nhị Ca, mời chớ !
19ème séance:
Cha chả ! Mấy chị kia giao trách nhậm cho thi mỗi người về phần em, nhưng ngặt nỗi đông mà lại không trật tự, lộn xộn quá chừng. Vậy, em đình đến rằm Trung Thu sẽ hầu việc. Em nhượng bút cho mấy vị khách.
THĂNG.
20ème séance:
Phong Chí ! Trần Tháo ! Hai con nghe thầy dặn: Danh thể của Bạch Vân Động do nơi lòng trung thành của các con mà đặng quí trọng hay là khinhrẻ.
Phong Chí bạch: - . . . . . . . . . . . . .
- Con Phong Chí ! Khi con về Bắc, nhớ để lòng nơi hang xưa ổ cũ của các con nghe. Con sẽ đủ trí thức và ân huệ thiêng liêng đặng làm cho rỡ danh Bạch Vân Động, tức là Bạch Vân Am của thầy tại thế đó.
Phong Chí bạch: - Nếu con làm không xong, nguyện tái thế.
- Muội lắm con ! thầy chưa dễ cho các con đến đỗi ấy.
THĂNG.
21ème séance:
Đệ tử xin Sư phụ và Sư thúc ra ân phò loan tại Phạm Nghiệp đặng con chuyện trò với mấy vị Giáo Thiện là bạn yêu thương của con thì con lấy làm hạnh phúc lắm.
Xin chờ Bát Nương, ông Phối Sư nghe.
22ème séance:
Đờn và ngâm thi chơi mấy bạn, có khách tri âm mà.
THĂNG.
23ème séance:
Em may nghe đặng câu đờn thê thảm, tiếng ngâm ngọt ngào nhắc nỗi tâm tư kiếp sanh buổi nọ.
Ôi ! Đời ôi ! Mi đã làm cho thiếp phải chịu đau đớn với mi dường nào ? Đáng lẽ thiếp phải oán hận chê bỏ mi mới phải, nào dè khối tình thâm trọng nơi tâm thiếp là nơi bí mật mà mi đủ quyền hành năng lực khươi mở áo ngoài nó ra để lòi trái tim thân ái của thiếp.
Ôi ! Câu hờn giọng thảm ai khéo bày trò. Ôi ! Tánh hoài tình ai gây nên mối ? Cái đời đã gọi là vô vị mà ai dè cho tới bậc Thần Tiên thoạt trông đến cũng phải nghiễm nhiên yêu trọng.
Hỏi cái trọng ấy do đâu nói thử ?
Thưa Nhị tỷ, đứng dậy hiểu câu hỏi của em rồi trả lời coi trúng chăng cho em học với.
Đứng dậy mấy em, con Tranh.
Cười . . . Vì THƯƠNG mà thôi, Nhị tỷ ôi !
Thiếp rủi qui Tiên trước cha mẹ. Thiếp nhớ mơ màng lại thì chính bởi thương cha nhớ mẹ mà khổ lúc xuất hồn, còn các bậc Thần Tiên thì cũng ngùi ngùi nhớ kiếp sanh chịu khổ mới đoạt vị cao thăng. Nhớ nỗi khổ ấy lại mặn nồng bằng mười nhớ tình sinh dục.
Vì cớ nên hoàn thuốc nhiễm trần đã thấm vào cốt tủy như ghiền thuốc ghiền trà, hễ mùi nó vừa bay ngang qua mũi thì đã nhắc nhở những kiếp luân hồi chịu thảm sầu cùng thế sự.
Bởi vậy, Thiên điều đã hiểu sơ yếu nên định Pháp rất nghiêm: Hễ nhiễm trần thì sa đọa.
Ôi ! Những bậc cao siêu như hàng Tiên Phật ngày nay đương mang cốt nhục thi hài, đã chẳng đủ phương chống cự, đối thủ với dạ thương đời, nên cam thọ phận, phòng nêu gương vị chúng sanh hơn vị ngã, để lưu tánh đức cho đời, dụng làm cơ quan bảo tồn sanh mạng. Em tưởng chỗ cao kỳ nơi cõi Hư linh chỉ có một điểm là TOÀN ÁI mà thôi.
Mấy em mong cho hàng phụ nữ để trọn tấc dạ thương nhau thì dầu cho mấy từng Trời nhặt nhiệm thế nào cũng đi tới.
Em luận dài quá làm cho mấy chị mấy em mệt, xin cam lỗi.
THĂNG.
24ème séance:
Em đã nói khi nãy rằng, rằm Trung Thu em mới cho thi.
Hộ Pháp: - Cho Đạo hữu thi.
- Ối ! Cái anh “Hòa thụng” nầy nhơn nghĩa gì mà xin thi cà? Em nghe họ nói Bát Nương thế nầy Bát Nương thế nọ, lẽo mép quá !
Anh Phật mập, làm thi cho ông Hòa thụng đi.
Hộ Pháp: - Qua làm một câu, em một câu ?
- Nói thiệt chơi ?
Bát Nương:
Thanh nhàn ai khéo phớm trần tâm.
Hộ Pháp: - Em mở vậy biết làm sao mà tiếp.
- Cười . . . Thôi, em cũng chịu khó nối nữa đặng coi tài ông Hộ.
Đường hoạn trông xa thú vị nhầm.
Hộ Pháp: - Không biết đề.
- Cười . . . Thiệt xảo.
Anh làm bốn câu sau đi.
Hộ Pháp: - Anh nhượng cho em làm trọn bài rồi anh sẽ họa lại.
Cười . . . Anh sửa soạn miệng đặng ngâm con cóc trong hang.
THĂNG.