Click here to sort by Book Click here to sort by Author Click here to read previous Book Click here to read next Book
Column 1 of row 1 Column 2 of row 1
Column 1 of row 2 Column 2 of row 2
↻ Close
ID32942 - Chương : 46. Ý nghĩa của hôn nhân.
Sách : 99 Câu Hỏi Đáp Về Giới Luật Trong Đạo Cao Đài
Tác Giả : Tùng Thiên Từ Bạch Hạc

46. Ý nghĩa của hôn nhân.  

46. Ý nghĩa của hôn nhân.

Con người là một linh hồn bất tử, thọ mệnh từ Thượng Đế nên sự kết hợp giữa vợ chồng không phải là ngẫu nhiên mà đối với thiên cơ thì đây là một sứ mệnh .

Cơ sanh hóa càn khôn đào tạo,
Do âm dương hiệp Đạo biến thiên.
Con người nắm vững chủ quyền,
Thay Trời tạo thế giữ giềng nhơn luân.
(Kinh Hôn phối)

Sự tác hợp vợ chồng còn do thiên ý :

Ở trước mắt Hồng Quân định phận,
Đạo vợ chồng đã xứng nợ duyên.
(Kinh Hôn phối)

Về tâm linh, người ta hiểu rằng: hôn nhân là việc hệ trọng, là thiêng liêng. Vì thế người ta gọi là lễ cưới chứ không chỉ là đám cưới. Lấy vợ, lấy chồng là một việc thiêng liêng của đời người.

  • Lễ cưới được cử hành có sự chứng kiến của thần thánh tổ tiên, đó là Thần quyền.
  • Rồi phải có làng xóm, pháp luật công nhận, đó là Pháp quyền.
  • Và cô dâu, chú rễ phải yêu nhau, hợp nhau, đó là Nhân quyền.

Cái đẹp của lễ cưới là như thế.

“Sự hiện diện của Chúa làm cho sự hiệp nhất của đôi bạn trở nên trọn vẹn: hiệp nhất thể xác, tình yêu, tinh thần và thiêng liêng.” (Đường Hy Vọng, số 489)

“Tình yêu là thiên đàng; hôn nhân là địa ngục”, Lord Byron đã viết như thế cách đây 150 năm. Nhưng thật ra, lời lẽ trong bài Kinh Hôn phối giúp chúng ta nhìn thấy sự cao quý và vẻ đẹp của sự kết hợp hai thân xác với nhau theo một cách kỳ diệu để tạo nên một sinh mạng mới.

Con người tạo ra nhân duyên và nghiệp quả với nhau; chính do những nhân duyên đó mà các Đấng đã chọn hai linh hồn kết hợp với nhau tùy nhân duyên tốt hay xấu tức là duyên hay nợ. Dù ngày nay, nam nữ bình quyền không còn cảnh chồng chúa vợ tôi nhưng đừng làm ngược lại.

Gương hiền đức của phụ nữ mãi mãi là đức tính mà Đức Chí Tôn mong đợi. Nếu người nào biết nắm cơ hội trong cuộc sống vợ chồng để học hỏi, người đó sẽ lần đến chỗ toàn thiện. Vì không có cơ hội đặc biệt nào như tình vợ chồng để có dịp cho mình tìm hiểu người khác đồng thời để biết lấy mình.

Một khi con người đã nhìn nhận được mục đích cao siêu của sự hợp tác vợ chồng thì cuộc sống gia đình sẽ giúp cho mỗi người hoàn thành một thiên chức mới để khám phá ra cái mới mẻ trong cuộc sống.

Socrate đã khuyên đệ tử rằng: “- Nếu anh gặp vợ hiền thì anh hạnh phúc, nếu anh gặp vợ dữ thì anh sẽ trở thành triết nhân”.

Nhưng dù cho duyên hay nợ, hạnh phúc hay khổ đau xảy ra trong gia đình mà hai vợ chồng hiểu biết được đạo lý, đối đãi với nhau trong sự kính trọng, thương yêu và biết tha thứ lẫn nhau thì họa cũng chuyển thành phước;

Vì chính sự khó khăn khi giải quyết bất đồng, mâu thuẫn trong đời sống hôn nhân để có thể hạnh phúc tới “răng long đầu bạc” sẽ giúp hai người có cơ hội học được chữ NHẪN, chữ HY SINH, THƯƠNG YÊU THẬT SỰ và không có chỗ cho thói ích kỷ, chỉ biết nghĩ đến bản thân.

Tóm lại, có thể nói rằng đạo vợ chồng là sự hợp tác giữa hai linh hồn để phụng sự cho thiên cơ. Hôn nhân là một giao ước ký kết giữa một người nam và một người nữ, với ý thức tự do và trách nhiệm, để sống trọn đời yêu thương nhau, sinh sản và giáo dục con cái.

Như vậy, đời sống hôn nhân và gia đình liên hệ tới giới tính (người nam, người nữ), tính dục và tình dục (yêu thương nhau và sinh sản con cái. Đó là việc bình thường để di truyền nòi giống. Không nên có thái độ khinh bỉ vì cho là xấu xa tội lỗi, lại càng không nên quá đề cao để rồi lạm dụng bừa bãi.

Giới tính và tính dục là ân huệ của Thượng đế ban cho con người. Khi vợ chồng sử dụng tính dục để nên một với nhau và sinh sản con cái, thì đây không phải chỉ là chuyện sinh lý thuần túy, mà còn liên quan đến điểm thâm sâu nhất trong con người là tình yêu.

Chính Đấng Tạo Hóa đã muốn rằng trong nhiệm vụ truyền sinh đôi vợ chồng cảm thấy một sự vui thú và thỏa mãn nơi thân xác và tinh thần. Vì vậy, vợ chồng chẳng làm điều gì xấu khi tìm kiếm và tận hưởng sự khoái lạc đó. Họ đón nhận những gì Đấng Tạo Hóa đã ban cho.

Tuy nhiên, họ phải biết giữ tiết độ. Từ xa xưa, tình dục được coi là một chủ đề nhạy cảm và người ta thường tránh nói về vấn đề này, đặc biệt là người Châu Á.

Chúng ta biết rằng tình dục tồn tại như một bộ phận hoạt động cấu thành đời sống con người. Chính nó là cơ sở sâu xa cho sự xuất hiện tình yêu, tình vợ chồng, và nhờ nó mà trẻ em ra đời, loài người tồn tại.

Hiện nay, không ít người quan niệm rằng, những chuyện xung quanh vấn đề tình dục thì chẳng cần phải học, “cứ lớn lên là khắc biết”.

Nhưng ngày nay có một ngành khoa học độc lập, chuyên nghiên cứu sự phát triển tình dục và đời sống tình dục của con người. Đó là Tình dục học (sexologie). Người có công thúc đẩy tình dục học phát triển là nhà tâm lý S. Freud, người sáng lập ngành phân tâm học.

Theo lý thuyết này, chỉ một phần của năng lượng tình dục được tiêu hao trong hoạt động tình dục; số năng lượng còn lại được chuyển hóa vào các lĩnh vực hoạt động khác như văn hóa, nghệ thuật, chính trị.

Các hình thức hoạt động tình dục không đơn thuần nảy sinh từ trạng thái hoóc môn của cơ thể mà còn từ những yếu tố tâm lý xã hội. Gia đình là nơi nương náu, là tổ ấm, là chốn yêu thương, mà mỗi phần tử đều yêu thích và mong mỏi tìm về, mỗi khi gặp phản bội và thất bại bên ngoài xã hội.

Thánh Paul có khuyên rằng: mặc dù đời sống trinh trắng là tối thượng, nhưng nếu không tiết dục được, tốt hơn hết là hãy kết hôn, vì thà kết hôn còn hơn bị thiêu đốt” (1 Corinthians 7:9).

Mục đích của tính dục là để sinh con, điều này giải thích tại sao tất cả những hoạt động tình dục khác không đưa đến sinh con đều không được khuyến khích.

More topics .. .
Message