| Column 1 of row 1 | Column 2 of row 1 |
| Column 1 of row 2 | Column 2 of row 2 |
07. Mục Ðích Của Các Nền Tôn Giáo.
Đêm nay là ngày rằm Hạ Ngươn. Bần Ðạo xin thuyết phận sự trọng yếu của các nền tôn giáo trong vấn đề hòa bình thiên hạ.
Chúng ta thử hỏi có phải chăng là khuẩn bách đạo đức tinh thần mà thiên hạ không hòa bình, phải điên đảo, e cho lòai người đổ xô vào một trận chiến tranh thứ ba; nó sẽ khởi hấn lên mặt thế gian nầy trong thời buổi ngắn ngủi gần đây.
Ðạo Cao Ðài cũng là một nền Tôn Giáo trong các nền Tôn Giáo khác, nay phải có một phận sự tiềm tàng thấu đáo cái thiệt phận đứng trong Vạn Quốc đương thời đại nầy thế nào? Chẳng lẽ trước mặt chúng ta đã thấy một trường huyết lưu thảm khóc huyên náo dường nào; ngó thấy của họ, chúng ta tự xét phận của chúng ta làm thế nào?
Là chỉ trong thời đại nhơn sanh đã đi đến một khoảng đường văn minh của họ, trí thức tinh thần của loài người buổi nầy đã đoạt được biết bao nhiêu huyền vi bí mật của cơ Tạo Ðoan Càn khôn vũ trụ, tài năng của họ còn tấn triển tới nữa.
Do nơi lúc tương đối huyền vi Thiêng Liêng đã định cho nhơn lọai có phận sự vĩ đại tối trọng tối yếu giữa Càn khôn vũ trụ, tức nhiên giữa Tạo Ðoan nầy.
Tinh thần trí não họ buộc phải tấn triển mãi mãi không ngừng; càng tấn triển cái sinh họat của họ, nghĩa là cơ quan tự vệ của họ càng tăng tiến bằng cách khó khăn hơn nữa. Vì cớ cho nên đã sanh ra một trường náo nhiệt, tranh đấu đặng đọat cho được sự sống còn trong xã hội nhơn quần trên mặt địa cầu nầy.
Ðã bị cái sống khó khăn của thời đại giục thúc cho họ phải tranh đấu náo nhiệt, hễ càng tranh đấu náo nhiệt thì cái khổ kiếp sống con người càng tăng nhiệt độ thêm nữa; càng tăng tiến nhiệt độ, càng giục thúc tương tranh cái sự tranh đấu trở nên náo nhiệt, biểu sao không giành giựt.
Các nền Tôn Gíáo từ thử đến giờ, thiệt phận của họ thế nào? Chẳng cần tìm đâu xa xôi viễn vong, chúng ta cứ ngó cái hành tàng của các Vì Giáo Chủ tạo các nền Tôn Giáo, cái sở hướng của họ về đâu ?
Thì chúng ta thấy rằng: ‘Cái sở hướng của họ, cốt để cứu khổ cho thiên hạ.’
Các vị Giáo Chủ chẳng ai khác chí hướng với nhau hơn là tìm phương giải khổ cho nhơn loại.
Muốn giải khổ cho nhơn loại thì phải có tâm yêu ái từ bi hơn hết, tức nhiên phải thương yêu giúp đở kẻ nghèo khổ đói rách.
Các nền Tôn Giáo cốt yếu tạo ra cho kẻ nghèo khổ, thiệt thòi, bần tiện đó là chí hướng của các vì Giáo Chủ vẫn vậy. Bởi chính mình những kẻ khổ não truân chuyên đói khó, họ mới an ủi tâm hồn bảo bọc cái sống thừa của họ.
Ngày nay chúng ta ngó thấy các nền Tôn Giáo trên mặt địa cầu, thật sự họ đạt đến địa vị vinh quang phú quí; cái phần của họ không phải đến với kẻ Vua Chúa giàu sang, thiệt phận của họ làm bạn với người nghèo khổ đói khó.
Nhưng họ đã mất hẳn, cho nên mới có một xã hội nhơn quần bất công, bất chánh; biểu sao tinh thần con người không phấn đấu, không kiếm phương tranh đấu để làm cho tiêu hủy cái bất công nầy, bởi mới sanh ra trường náo nhiệt nhơn loại buổi nầy đó vậy.
Bần Ðạo suy xét đến mục đích ấy thấy rằng:
‘Vì các nền Tôn Giáo không làm phận sự trọng yếu của họ, họ đã thất phận cho tới thời buổi nầy. Họ cũng chưa biết trụ cả tinh thần của họ lại đặng làm phương chuộc lỗi họ, họ còn mài miệt trong cái sống vinh quang của họ mà thôi.’
Bần Ðạo nói thật, nếu muốn cứu vãn tình thế cho trường đời bớt hỗn loạn thì cái nền Tôn Gíao phải tự tỉnh, tự giác, giác nhi, giác tha. Các nền Tôn Giáo tự giác lấy mình trước, rồi mới hướng dẫn cho đoàn hậu tấn sau nầy.
Chúng ta cả thảy các nền Tôn Giáo, hội hiệp tinh thần tâm tình nhau, đem cả ngôn ngữ thiêng liêng của Ðức Chí Tôn là yêu ái nhơn vật trên mặt địa cầu nầy đặng làm huờn thuốc cứu khổ cho chúng sanh.
Ngày giờ nào các nền Tôn Giáo hiệp nhau làm một nhà định thiệt phận của mình cốt yếu cứu khổ chúng sanh làm bạn với khổ não, làm bạn với kẻ tật nguyền đói khó thiệt thòi cô độc vì lẽ bất công của xã hội nhơn quần mới như thế.
Ngày giờ làm đặng như thế thì mức hòa bình nơi mặt địa cầu nầy mới còn tồn tại. Bằng chẳng vậy thì mặt địa cầu nầy, chẳng khi nào hưởng đặng hòa bình như lời Ðức CHÍ TÔN đến hẹn cùng họ.
Thuyết Ðạo QIII tái bản / tr 67