Click here to sort by Book Click here to sort by Author Click here to read previous Book Click here to read next Book
Column 1 of row 1 Column 2 of row 1
Column 1 of row 2 Column 2 of row 2
↻ Close
ID35728 - Chương : Biển khổ - Biển trần - Biển trần khổ
dictionary : Cao Đài Tự Điển - Van B
Tác Giả : Hiền Tài Nguyễn Văn Hồng (1940-2005) Bút hiệu Đức Nguyên

Biển khổ - Biển trần - Biển trần khổ  

Biển khổ - Biển trần - Biển trần khổ
A: The ocean of humain pain.
P: L"océan de douleur humaine.
Biển: Vùng nước rộng bao la. Biển còn gọi là bể, chữ Hán là Hải.
Trần: Bụi bặm, chỉ cõi thế gian, cõi trần.

Chữ Khổ hải được dịch ra là: Biển khổ, Biển trần khổ, Bể thảm, Biển trần.

Ðức Phật nói: Nước mắt chúng sanh trong cõi trần nhiều hơn nước bốn biển. Nhơn sanh phải chịu biết bao nhiêu đau khổ, mà bốn cái khổ không thể tránh khỏi là: Sanh, Lão, Bệnh, Tử.

Ngoài ra nhơn sanh còn phải chịu những nỗi đau khổ trong việc mưu sinh và trong việc tranh danh đoạt lợi.

Ðức Phật ví cõi trần là Biển khổ. Nhưng Ðức Phật cũng nói: "Khổ hải mang mang, hồi đầu thị ngạn." Nghĩa là: Tuy Biển khổ rộng mênh mông nhưng khi quay đầu lại thì thấy bờ giác.

Nơi cõi thiêng liêng, Biển khổ hiện ra rõ rệt nhứt. Con người muốn đến cõi Thiêng Liêng Hằng Sống thì phải vượt qua Biển khổ nầy.

Ðức Phạm Hộ Pháp thuyết đạo trong Con đường Thiêng Liêng Hằng Sống, có mô tả Biển khổ nơi cõi thiêng liêng như sau:

"Chúng ta dòm lại phía dưới thấy đại hải mênh mông, nước cuồn cuộn xanh như biếc, sóng dợn ba đào, mỗi làn sóng có đề chữ KHỔ.

Chúng ta chia ra đi trên ấy, chúng ta thấy dợn hào quang nổi lên dữ tợn lắm, mấy chữ lớn là: SANH, LÃO, BỆNH, TỬ. Làn sóng dợn lên rồi hạ xuống, mỗi làn đều có chữ KHỔ.

Chúng ta thấy đau khổ trong buổi sanh, thấy làn sóng rồi, chúng ta thấy khổ dữ lắm, mỗi làn sóng đều thấy khổ. Thử nghĩ đại hải như thế nào thì cái khổ của cả nước chúng ta như thế."

Thánh Ngôn Hiệp Tuyển:

Biển khổ vớt người thuyền gặp lúc.
Biển trần đắm khách nhiều trôi nổi.

Khai Kinh:

Biển trần khổ vơi vơi trời nước.

Thi sĩ Ðoàn Như Khuê đã cảm khái nỗi đau khổ của con người nơi cõi trần, viết nên bài thơ "Bể thảm" đầy xúc cảm:

BỂ THẢM
Bể thảm mênh mông sóng lụt trời,
Khách trần chèo một lá thuyền chơi.
Thuyền ai ngược gió, ai xuôi gió,
Coi lại cùng trong bể thảm thôi.
 
Coi lại cùng trong bể thảm thôi,
Nổi chìm, chìm nổi biết bao người.
Kiếp người nghĩ cũng lênh đênh quá,
Quá cánh bèo trên mặt nước trôi.
 
Quá cánh bèo trên mặt nước trôi,
Nước trôi bèo nổi, ngán cho đời.
Cuộc đời đổi đổi thay thay mãi,
Trải mấy lần dâu hóa bể khơi.
 
Trải mấy lần dâu hóa bể khơi,
Một hai ba tuổi, chín mười mươi.
Xiết bao mừng rỡ bao thương xót,
Khóc mấy mươi phen, mấy trận cười?
 
Khóc mấy mươi phen, mấy trận cười?
Dẫu cười chưa hẳn đã là vui.
Trần vui sao lại cho là tục?
Mới lọt lòng ra đã khóc rồi!
 
Mới lọt lòng ra đã khóc rồi!
Kiếp trần ngán lắm khách trần ơi!
Một lần mình khóc, lần người khóc,
Sống thác đôi lần, giọt lệ rơi.
 
Sống thác đôi lần, giọt lệ rơi.
Cảnh phù du cũng khéo trêu người.
Bể bao nhiêu nước, bao nhiêu thảm,
Lấp chẳng đầy, cho tát chẳng vơi.
Ðoàn Như Khuê

More topics .. .
Message