| Column 1 of row 1 | Column 2 of row 1 |
| Column 1 of row 2 | Column 2 of row 2 |
Chơn tâm
| 眞心 |
| A: The true heart. |
| P: Le vrai coeur. |
| Chơn: Thật, không giả dối. |
| Tâm: cái tâm của con người. |
Chơn tâm là cái tâm chơn thật, trong sạch, sáng suốt, đã cởi bỏ được các vọng tưởng, phục hồi được bổn tánh của nó.
Chơn tâm chính là Lương tâm, Thiện tâm.
Trái với Chơn tâm là Vọng tâm, là cái Tâm luôn luôn vọng động, mơ tưởng hết điều nầy đến điều nọ, không ngừng phóng ra nhảy vào như con khỉ nên gọi là Tâm viên ý mã.
Phép Tham Thiền Nhập Ðịnh là để gìn giữ cái tâm cho được trong sạch, yên lặng, tư tưởng không không, tức là đã diệt bỏ Vọng tâm để phát triển Chơn tâm.
Ngài Hiến Ðạo Chơn Quân Hiệp Thiên Đài giải về Chơn tâm:
"Con người sanh ra có kẻ trí người ngu, kẻ hiền người dữ, kẻ sang người hèn, kẻ mạnh người yếu, ai ai cũng có sẵn một phần thiêng liêng sáng suốt để phân biệt phải trái, chánh tà, thiệt hư, thiện ác.
Phần thiêng liêng sáng suốt ấy, Nho giáo gọi là Minh đức, hay là tánh bản nhiên; Phât giáo gọi là Tự tâm, Bổn tánh hay là Phật tánh, hay là Chơn như.
Danh từ tuy khác mà nghĩa vẫn đồng. Ðây chúng tôi xin dùng danh từ CHƠN TÂM để gọi phần thiêng liêng sáng suốt ấy.
Chơn tâm sáng như ánh sáng mặt trời. Mặt trời tuy có bị mây che mờ, ánh sáng chưa hề bị mất, vẫn còn vằng vặc chói lọi trong chốn không gian.
Chơn tâm ví như hòn ngọc quí, đủ màu sắc, đầy vẻ đẹp. Ngọc dầu bị bụi cát bám vào nhưng chưa từng mất phần mỹ lệ.
Ánh sáng mặt trời không thêm không bớt, chất quí của ngọc giữ nguyên vẹn không thay đổi, đó là bản thể của Chơn tâm.
Cho nên mới nói rằng: Bản thể Chơn tâm vẫn bình đẳng và bất biến. Bình đẳng nghĩa là bằng nhau, không có cao thấp, không có lớn nhỏ, bất biến là không biến đổi.
Chơn tâm của người quân tử, Chơn tâm của kẻ tiểu nhơn cũng đồng một thể, không vì hành động của kẻ trí mà Chơn tâm thêm phần sáng suốt, không vì hành động của người ngu mà Chơn tâm bớt phần sáng suốt.
Nhưng sự nghe thấy của người quân tử có khác hơn sự nghe thấy của kẻ tiểu nhơn, là vì quân tử hay trau giồi Chơn tâm, còn tiểu nhơn thì không thế, không biết trau giồi Chơn tâm, thành thử quân tử và tiểu nhân có chỗ sai biệt trong sự nghe thấy biết.
Chơn tâm của quân tử như ngọc đã trau, như gương đã sạch bụi. Chơn tâm của tiểu nhơn như ngọc chưa trau, như gương dính bụi.
Chơn tâm không hình ảnh, không phương sở, không từ nơi nào đến, cũng không đi về đâu, không quá khứ, không vị lai mà vẫn thường tại.
Chơn tâm rộng lớn, bao la như vũ trụ. Thời gian vô tận thì Chơn tâm cũng vô tận; không gian vô cùng thì Chơn tâm cũng vô cùng.
Những kẻ đã phạm tội lỗi, vì si mê hay nóng giận, sau rồi biết ăn năn tự hối, là vì khi họ phạm lỗi, họ quên mất Chơn tâm;
đến khi họ tỉnh ngộ, biết nhìn nhận tội lỗi đã làm, dường như Chơn tâm họ trở lại, nên mới có câu nói: Người ấy đã hồi tâm. Kỳ thật, Chơn tâm không đi đâu cả, chỉ tại người hoặc nhớ hoặc quên đó thôi.
Vì vậy, trong mọi hành động, mọi ý nghĩ, ta nên thận trọng. Làm việc gì, nghĩ việc gì, ta hãy chính chắn suy xét cho cùng, luôn luôn nghĩ nhớ đến Chơn tâm, phòng khi thi thố cho khỏi sai lầm.
Chơn tâm rất sáng suốt, linh diệu, không sự vật gì mà không hay biết, không ai che giấu được, không ai lừa dối được, mắt ta không trông thấy, tai ta không nghe tiếng mà ta vẫn biết rằng có, như ở bên ta.
Ðức Phật Thích Ca nói: Tất cả chúng sanh đều có Phật tánh, tức là Phật và chúng sanh đồng một Chơn tâm như nhau, không hơn không kém.
Thế là Phật và chúng sanh bình đẳng, bình đẳng ở chỗ đồng một bản thể Chơn tâm.
Sỡ dĩ Phật được gọi là Phật vì Phật đã giác ngộ hoàn toàn, biết thuận dụng Chơn tâm; chúng sanh còn mê muội, không biết thuận dụng Chơn tâm nên chưa thành Phật.
Thế nào là thuận dụng Chơn tâm?
Là phải biết trau giồi cái tâm mình cho được sáng suốt, trong sạch như gương, chẳng chút bụi trần, hễ vật gì dính vào Chơn tâm thì biết ngay;
Hiện hay bất hiện, phải hay chẳng phải, bỏ cái gốc ác thâm nhiễm từ lâu, trừ những bụng tham, sân giận, si mê làm nhẹ phẩm giá con người;
Hành động ngay chánh, nói năng ngay chánh, thành thật tiếp xúc với mọi người không chút gì giả dối, thành thật mưu sinh, không gian lận xảo trá, luôn luôn giữ một mực công bằng, hợp đạo, trúng tiết.
Thuận dụng Chơn tâm là hành động theo Chơn lý đã tỏ ngộ, sáng suốt như Phật."