| Column 1 of row 1 | Column 2 of row 1 |
| Column 1 of row 2 | Column 2 of row 2 |
Thiên Hậu
| 天后 |
| A: Buddha-Mother. |
| P: Bouddha-Mère. |
| Thiên: Ông Trời, từng Trời, cõi Trời. |
| Hậu: vua, vợ vua. |
Chữ Hậu, thời xưa dùng có nghĩa là ông vua, về sau dùng để chỉ vợ chánh thức của vua, gọi là Hoàng Hậu.
Theo tín ngưỡng dân gian của người Tàu thuở xưa, hễ có Ông Trời thì phải có Bà Trời, gọi Ông Trời là Thiên Đế thì gọi Bà Trời là Thiên Hậu. Bởi người xưa còn mộc mạc chất phác, hơn nữa sự hiểu biết của họ rất đơn giản và nông cạn.
Ngày nay, chúng ta được Đấng Thượng Đế trực tiếp giáng cơ dạy dỗ nên chúng ta hiểu được chút ít về Thượng Đế, và nhứt là có Đấng Diêu Trì Kim Mẫu giáng cơ, nên chúng ta cũng hiểu được phần nào về Đức Phật Mẫu;
Do đó chúng ta biết rằng: Hư Vô chi Khí sanh ra có một Đấng và chúng ta gọi Đấng ấy là Ngọc Hoàng Thượng Đế, ngôi của Ngài là Thái Cực.
Thượng Đế phân Thái Cực ra Lưỡng Nghi: Âm quang và Dương quang. Thượng Đế chưởng quản Dương quang, còn Âm quang chưa có ai chưởng quản, vì lúc đó, chỉ có một mình Ngài mà thôi. Ngài hóa thân ra Đức Phật Mẫu để chưởng quản Âm quang, và Ngài giao cho Phật Mẫu phận sự Tạo hóa ra vạn vật.
Như vậy, chúng ta hiểu rằng: Đức Phật Mẫu là một hóa thân của Đấng Thượng Đế, và xuất hiện ngay sau Đấng Thượng Đế để làm chủ phần khí Âm quang của Càn Khôn Vũ Trụ.
Do đó, chúng ta hiểu chữ Thiên Hậu theo tín ngưỡng dân gian là chỉ Đức Phật Mẫu, gọi đầy đủ là Diêu Trì Kim Mẫu, ngự tại Cung Diêu Trì, nên bài Phật Mẫu Chơn Kinh có câu đầu tiên:
Nghĩa là: Từng Trời Tạo Hóa Thiên có Đức Phật Mẫu huyền vi mầu nhiệm, chưởng quản Kim Bàn, gọi là Đức Phật Mẫu ở Cung Diêu Trì.
Người ta cũng gọi Đức Phật Mẫu là: Mẫu Hậu.
Phật Mẫu Chơn Kinh: Lịnh Mẫu Hậu khai tông định đạo.
Nghĩa là: Đức Phật Mẫu ra lịnh mở ra một nền tôn giáo và sắp đặt các việc trong nền tôn giáo ấy.