| Column 1 of row 1 | Column 2 of row 1 |
| Column 1 of row 2 | Column 2 of row 2 |
Trọng Tương Vấn Hớn
| 仲襄問漢 |
| Trọng Tương: Họ Trọng tên Tương. |
| Vấn: hỏi. |
| Hớn: Hán: đời nhà Hán. |
Trọng Tương Vấn Hớn là tên của một quyển sách nói về Tiền căn báo hậu kiếp hay Luân Hồi Quả Báo kể từ thời Hán Sở Tranh Hùng cho đến cuối đời nhà Hán, nước Tàu phân thành Tam quốc.
Tác giả "Trọng Tương Vấn Hớn" là ai, không thấy sách nào nói đến, nhưng tác giả có một trí tưởng tượng rất phong phú, lại khéo tài liên kết, xếp đặt từ lúc Hớn Lưu Bang dựng ra nhà Hớn (Tây Hớn) cho đến Tam quốc tranh hùng, thành một câu chuyện luân hồi quả báo;
Có nhiều tình tiết hữu lý, rất hạp với tín ngưỡng dân gian là thưởng thiện phạt ác, làm người đọc say mê thích thú, tưởng đây là câu chuyện huyền bí có thật.
Truyện "Trọng Tương Vấn Hớn" nguyên tác ở bên Tàu, có dịch ra Việt ngữ theo thể thơ lục bát, do 3 ông: Võ Tế Mỹ, Đặng Ngọc Có, Nguyễn Quới Mai dịch và giữ bản quyền, xuất bản lần thứ nhứt tại Sài Gòn, năm 1906.
Nội dung Trọng Tương Vấn Hớn tóm tắt sau đây:
Đời vua Hớn Linh Đế, tại quận Ích Châu, có ông Trọng Tương, họ Tư Mã, rất thông minh tài giỏi, 8 tuổi đã nổi tiếng thần đồng, nhà nghèo nhưng lại rất hiếu thảo với cha mẹ, có đi lên kinh đô dự khoa thi nhưng bị đánh rớt, khi trở lại quê nhà thì chẳng may cha mẹ đã mất.
Trọng Tương lấy làm thương xót lắm, mới cất một cái lều ở kế bên mộ phần của cha mẹ, đặng ở cư tang thủ hiếu cho đặng 6 năm. Lòng buồn nhớ thương cha mẹ, lại ưu uất vì nỗi học tài thi mạng, nên thường than thân trách phận.
Trọng Tương thấy phần nhiều trong triều đình là nịnh thần, toan mưu hại kẻ trung lương, khiến dân chịu nhiều oan ức. Trọng Tương lấy làm cảm động, nên làm ra một bài thơ để giải buồn, có ý trách Trời Đất không công bình.
Không ngờ những lời than trách ấy có Du Thần nghe được, báo cáo lên Thượng Thiên. Ngọc Hoàng Thượng Đế hạ sắc chỉ cho Diêm Vương. Diêm Vương lãnh lịnh, sai quỉ sứ bắt hồn Trọng Tương xuống Âm Phủ, phán rằng:
Như nhà ngươi thông minh biết sự công đoán thì phải xuống Diêm La mà phân xử những án, nội trong 6 giờ cho xong thì Ngọc Hoàng mới xá tội cho ngươi.
Khi đó, ông Trọng Tương ngồi làm chánh tòa thay thế Diêm Vương phân xử các án, trong 6 giờ thì xong hết.
Thượng Đế phán rằng: - Trọng Tương là người thông minh hơn hết, nên sau cho đầu thai vào nhà họ Tư Mã, đặt tên là Tư Mã Ý, hiệu là Trọng Đạt, để ngày sau con cháu của nhà Tư Mã qui nhứt thống nước Tàu, mở ra nhà Tây Tấn.
Đức Phạm Hộ Pháp thuyết đạo có nhắc tới truyện Trọng Tương Vấn Hớn (Thuyết Ðạo của Ðức Phạm Hộ Pháp, quyển 2 trang 100), như sau:
"Nếu ta quan sát trong Trọng Tương Vấn Hớn thì rõ tiền căn Hạng Võ, hậu kiếp Quan Công. Bởi Hớn Bái Công khi lập quốc rồi, nghe lời Lữ Hậu, diệt công thần, giết Hàn Tín. Án ấy nằm dưới Phong Đô mấy đời mà không ai xử đặng.
Buổi ấy có thầy Trọng Tương là học trò khó, nhà nghèo, nhưng rất hiếu hạnh. Cha chết, Trọng Tương cất nhà mồ thờ cha mà ở, thường hay buồn than thân trách phận, biết mình hữu tài vô mạng, nên viết một bài thi có ý than rằng:
Thiên Địa hữu tư, thần minh bất công, dụng ý trích điểm cái án nhà Hớn mà dưới Phong Đô xử chưa nổi.
Vì vậy mắc tội phạm thượng, bị bắt hồn dẫn xuống Phong Đô, cho Thập Điện Diêm Vương vấn tội.
Trọng Tương bình tĩnh trả lời rằng: Nếu cho tôi ngồi làm Thập Điện, tôi sẽ xử án ấy cho mà coi.
Thập Điện Diêm Vương bằng lòng.
Ngài xử: Tiền căn báo hậu kiếp, như Bành Việt cho đầu kiếp làm Lưu Bị, Anh Bố làm Ngô Tôn Quyền, Hàn Tín làm Tào Tháo, Hạng Sư làm Nhan Lương, Hạng Bá làm Văn Xủ, Hạng Võ làm Quan Công.
Ta thấy hồi 6 tướng của Hạng Võ đem lòng phản bội, đầu nhà Hớn, rượt Hạng Võ đến bến Ô Giang, Hạng Võ phải cắt đầu trao cho Đình trưởng, chú là Hạng Bá trở lại phản cháu, đầu lụy Hớn Bái Công, còn trở lại phạt Sở.
Tiền căn hậu kiếp vay trả quả báo y nhiên."
Tác phẩm "Trọng Tương Vấn Hớn" gồm 920 câu thơ lục bát, xin trích ra sau đây vài đoạn tượng trưng:
| TIỀN CĂN BÁO HẬU KIẾP CHI TÍCH: | ||||
| Tiền căn: | Hàn Tín | ─> | Hậu kiếp: | Tào Tháo. |
| Tiền căn: | Tiêu Hà | ─> | Hậu kiếp: | Dương Tu. |
| Tiền căn: | Hớn Cao Tổ | ─> | Hậu kiếp: | Hớn Đế. |
| Tiền căn: | Anh Bố | ─> | Hậu kiếp: | Tôn Quyền. |
| Tiền căn: | Lữ Hậu | ─> | Hậu kiếp: | Phục Hậu. |
| Tiền căn: | Bành Việt | ─> | Hậu kiếp: | Lưu Bị. |
| Tiền căn: | Bàng Thông | ─> | Hậu kiếp: | Khổng Minh. |
| Tiền căn: | Hứa Phụ | ─> | Hậu kiếp: | Phụng Sồ. |
| Tiền căn: | Phàn Khoái | ─> | Hậu kiếp: | Trương Phi |
| Tiền căn: | Hạng Võ | ─> | Hậu kiếp: | Quan Võ. |
| Tiền căn: | Kỷ Tín | ─> | Hậu kiếp: | Triệu Vân. |
| Tiền căn: | Thích Thị | ─> | Hậu kiếp: | Cam Thị. |
| Tiền căn: | Lưu Ẩn | ─> | Hậu kiếp: | Lưu Thiện. |
| Tiền căn: | Đinh Công | ─> | Hậu kiếp: | Châu Du. |
| Tiền căn: | Hạng Bá | ─> | Hậu kiếp: | Văn Xủ. |
| Tiền căn: | Ung Xỉ | ─> | Hậu kiếp: | Nhan Lương. |
| Tiền căn: | Dương Quán | ─> | Hậu kiếp: | Biện Quán. |
| Tiền căn: | Vương Ế | ─> | Hậu kiếp: | Vương Trấn. |
| Tiền căn: | Hạ Quản | ─> | Hậu kiếp: | Khổng Tú. |
| Tiền căn: | Lữ Đằng | ─> | Hậu kiếp: | Hàn Hộ. |
| Tiền căn: | Dương Tu | ─> | Hậu kiếp: | Tần Kỳ. |
| Tiền căn: | Mã Thông | ─> | Hậu kiếp: | Tần Dương. |
| Tiền căn: | Trọng Tương | ─> | Hậu kiếp: | Tư Mã Ý. |
"Phải nhìn nhận rằng, tác giả truyện "Trọng Tương Vấn Hớn" khéo tài liên kết, xếp đặt di chuyển từ Tây Hớn qua Tam Quốc thành một đại cuộc luân hồi quả báo, tuy nghiệm ra có vẻ hoang đường, nhưng phần lớn lại rất hạp với óc tín ngưỡng dân gian, nhứt là khéo xếp câu chuyện có đầu đuôi, nghe qua rất hợp lý.
Như Tào Tháo, nguyên kiếp trước là Hàn Tín, có công lớn gồm thâu nước Sở đem về cho Hán Cao Tổ, thế mà không hưởng được lợi lộc gì, lại bị tru di tam tộc;
Nên qua đời Tam Quốc, tác giả cho Tào Tháo soán ngôi nhà Hớn, làm vua một thuở để trả thù: xưa Hớn Cao Tổ hiếp bức thế nào thì giờ đây Tào Tháo hiếp bức thế ấy, và trước Lữ Hậu giết Hàn Tín, nay Tào Tháo bắt Phục Hậu thắt cổ mà trừ.
Những người thế yếu không trả thù đặng, nghe thuật lại chuyện nầy cũng hả dạ đôi phần. nhưng dễ cười nhứt là anh thầy bói Hứa Phụ, có đoán cho Hàn Tín sống thọ 74 tuổi, không dè thọ đâu không thấy, chỉ thấy yểu số, chết năm 34 tuổi vì lòng sâu độc của Lữ Hậu.
Qua đời Tam Quốc, Hứa Phụ đầu kiếp làm Bàng Thống, đệ nhị quân sư của Lưu Bị, cũng 34 tuổi chết tức tối tại Lạc Phụng Ba, đồng một tuổi với Hàn Tín. Lúc Trọng Tương xử án, Hứa Phụ có kêu oan rằng: số của Hàn Tín thọ 74 tuổi, nhưng vì Hàn Tín làm 4 việc thất đức nên Trời giảm tuổi thọ 4 kỷ (40 tuổi):
Tổng cộng, 4 việc thất đức làm Hàn Tín giảm 4 kỷ tuổi, nên Hàn Tín chỉ sống đến 34 tuổi phải chết.
Còn như Bàng Thông (Khoái Thông), mưu sĩ của Hàn Tín, biết Hớn Lưu Bang là người ăn ở không có hậu, nên bày kế cho Hàn Tín giữ vững nước Tề, tách khỏi Lưu Bang, hòa với Hạng Võ, giữ thế chia ba thiên hạ.
Hàn Tín không nghe vì không nỡ phản bội Lưu Bang. Sau, Bàng Thông (Khoái Thông) tái kiếp làm Khổng Minh, cầm binh đánh cho Tào Tháo chạy dài cho biết tài biết trí của Quân sư.
Còn Tiêu Hà là kẻ hèn nhát, không dám can gián Lữ Hậu lại tòng mưu giết Hàn Tín, nên qua đời Tam Quốc, Tiêu Hà đầu kiếp làm Dương Tu, bị một tô canh gà làm lanh nói toạc, bị Tào Tháo bắt tội tiết lộ cơ mưu, sai chém đầu răn loài lẻo mép, mà cũng là người bạn xấu hèn nhát của kiếp trước.
Bành Việt và Anh Bố là hai tướng tài có công lớn mà chết oan nên cho đầu thai trở lại: Bành Việt làm Lưu Bị, Anh Bố là Ngô Tôn Quyền, để sau nầy cùng với Tào Tháo chia ba thiên hạ, hưởng lộc cả quyền cao.
Đinh Công là tướng nước Sở, vẫn có tiền ân với Lưu Bang, sau bị Lưu Bang giết, cho đầu thai làm Châu Du để phò Tôn Quyền, bị Khổng Minh chọc tức, ói máu chết lúc 30 tuổi.
Hạng Võ, tánh tình cương trực, khí tiết anh hùng, lòng không tà vạy, nên cho đầu thai làm Quan Võ, trấn nhậm Kinh Châu, khi chết hưởng được hương khói ngàn thu.
Sáu tướng của Hạng Võ, phản lại Hạng Võ theo Lưu Bang, cho đầu kiếp làm sáu tướng trấn giữ năm cửa ải của Tào Tháo, bị Quan Võ phò nhị tẩu vượt Ngũ quan, trảm lục tướng, để răn loài phản chúa.
Phàn Khoái trung hậu, võ dõng, ăn thịt tươi uống rượu nguyên bồ, cho đầu thai làm Trương Phi, cũng rượu, cũng mạnh mẽ, cũng nóng tánh như lửa không thua gì kiếp trước.
Thích Thị và con trai là Lưu Ẩn, trước bị Lữ Hậu ghen giết chết, nay đầu thai làm Cam Phu nhân và thái tử A Đẩu, hưởng nghiệp Hớn lúc cuối cùng.
Kỷ Tín có công thế mạng Lưu Bang, trung nghĩa hơn người, cho đầu thai làm Triệu Vân, một tướng kỳ tài, phò Lưu Bị.
Hạng Bá là chú của Hạng Võ, nỡ phụ cháu mà theo Lưu Bang, và Ung Xỉ là tôi của Hạng Võ mà phản Hạng theo Lưu, nên đầu thai: Hạng Bá làm Văn Xủ, Ung Xỉ làm Nhan Lương, bị thanh long đao của Quan Võ giết chết.
Còn những nhơn vật quan trọng khác mà không thấy Trọng Tương xử án như: Đổng Trác, Lữu Bố, Vương Tư Đồ, Điêu Thuyền, vv...."
(Theo Vương Hồng Sển trong quyển: Thú Xem Truyện Tàu).
Truyện Trọng Tương Vấn Hớn, tuy do trí tưởng tượng đặt ra nhưng có phần giống như thật, với mục đích chỉ rõ sự luân hồi quả báo từ kiếp nầy sang kiếp khác, có tính cách khuyến thiện phạt ác, không ai tránh khỏi luật Nhân Quả là luật công bình thiêng liêng của Trời Đất, rất hạp với tín ngưỡng của dân gian nên truyện nầy rất được truyền tụng.