| Column 1 of row 1 | Column 2 of row 1 |
| Column 1 of row 2 | Column 2 of row 2 |
46. Đức Chí Tôn.
Năm 1926 (Bính Dần).
Hỷ chư môn đệ, hỷ chư nhu nam nữ.
Thầy thấy mấy con, Thầy cũng đau lòng cho đó.
Các con ví như gà lứa lạc bầy chiu chít, vì nỗi diều bay cả khắp trên không mà hăm he muốn xớt bầy gà không mẹ. Song các con cũng để một lòng một dạ với Thầy mà hành đạo.
Thầy đã nói trước rằng, Đạo cao bấy nhiêu thì cái khổ nạn của các con cũng bấy nhiêu.
Than ôi ! Phận các con còn phàm đến đỗi nên Thầy muốn để cho các con lo một mớ, Thầy lo một mớ. Có phần của các con, có phần của Thầy hiệp lại mới thấu đáo đặng. Các con chớ buồn mà cũng chẳng nên than thân tủi phận. (Chúng sanh xin cầu Đạo)
Chúng sanh rất nên trễ nãi, vì số vô phần, đến ngày nay là ngày cuối cùng mới rõ Đạo cao giá trọng là dường nào. Thầy càng tủi cho các con.
Vậy các con muốn cho chúng sanh cầu Đạo thì Thầy cho phép, song từ đây phải làm sớ như Minh Thệ mà xin nhập môn đặng có thế phổ độ cứu vớt chúng sanh thêm một chút ít nữa.
Thầy cho các con hay trước rằng: Đại Đạo tại Nam Kỳ gần đủ số rồi, hễ đủ số rồi thì phải bế lại mà hành Đạo, còn một phần thì đi ngoại quốc phổ thông nền Chánh đạo.
Thầy toàn thâu cả chúng sanh nam nữ.
Các con buồn, Thầy nỡ nào vui cho đặng.
Than ôi !
(TNCT. HH. 83)