Click here to sort by Book Click here to sort by Author Click here to read previous Book Click here to read next Book
Column 1 of row 1 Column 2 of row 1
Column 1 of row 2 Column 2 of row 2
↻ Close
ID51297 - Chương : 32. Câu Chuyện Về Bà Giáo Sư Hương Hồ
Sách : Những Câu Chuyện Trong Đạo
Tác Giả : Sưu Tầm

32. Câu Chuyện Về Bà Giáo Sư Hương Hồ  

32. Câu Chuyện Về Bà Giáo Sư Hương Hồ

Hồi những năm đầu mới mở Đạo, có một người phụ nữ vì chán ngán cái cảnh làm vợ của mình nên trốn chồng bỏ nhà ra đi và sau đó được các Đắng độ dẫn đi tu, đó là bà Giáo sư Thánh danh Hương Hồ.

Câu chuyện của bà như sau: Bà là vợ lẻ của một vị công tử, người ta gọi là Hắc công tử, người ở Bạc Liêu. Vị công tử Bạc Liêu này có lẽ lai miên nên nước da ngâm đen, nên dân gian gọi là Hắc công tử.

Hắc công tử vì có tình dục quá mạnh, quá cường dâm, nên vợ chịu không nổi đành bỏ trốn đi, vì liệu sức mình không kham nổi ngày này qua ngày khác trong trạng thái đòi hỏi vô độ của chồng, người vợ lẻ sợ sẽ bị bệnh rồi sớm chết nếu còn ở lại, nên nhất quyết trốn đi.

Khi đến Trung Lương thì ông đuổi theo kịp và bắt lại. Để dứt khoát việc chồng vợ, bà can đảm, mạnh dạn nói ra tủi thẹn của mình, về tất cả tâm ý mà mình gớm ghê chịu đựng từ bấy lâu nay;

Và nhất định không về, bà cự tuyệt một mực không nao núng, bà khẳng định chẳng thà chết tại đây, chớ không thể chết ở nhà ông vì quá sợ ăn ở với ông, bà yêu cầu chồng cho bà được ly dị, và chỉ có ly dị mà thôi. Hơn nữa, lợi thế cho bà là vì bà là vợ lẻ.

Ông công tử Bạc Liêu biết bà đã nhứt quyết, và không tài nào thuyết phục bà được nứa, nếu áp chế thì việc sẽ trở nên càng xấu xa thêm, mà hậu quả thì ông đã thấy chắc rồi, ông đành chấp nhận lời yêu cầu của bà.

Thế là xong, bà buồn chán cho sự đời, cho cuộc đời mình, rồi trở lại Vĩnh Long là xứ sở của bà.

Trong một đàn cơ cầu ở Vĩnh Long, Bà Bát Nương thấy bà có tâm sự, nên giáng cơ cho một bài thi nói lên tình trạng của bà và khuyên bà sớm nên lo tu.

Chiếc lá linh đinh ở giữa vời,
Thôi đành bến Phạm để an nơi.
Vầng hồng đã khó thay màu đất,
Phận bạc đành cam đợi sắc trời.
Trăng chói cội tùng trăng lổ đổ,
Tuyết đoanh cành tử tuyết trong ngần.
Cơ đời đã thế, thôi đành thế,
Dâu bể đòi phen cũng đổi dời.

“Cành tử” là dây lý đeo (con bám mẹ) còn gọi là cây tử lý.

Sau đó bà nhận được từ các Đấng Thiêng Liêng một sự an ủi. Bà giác ngộ, nhập Môn vào Đạo và được phong phẩm Giáo sư Thánh danh Hương Hồ.

Bà Bát Nương nói “Chiếc là linh đinh ở giữa vời” là nói lên cuộc sống của bà Hương Hồ. Được biết Bà Hương Hồ là con riêng cùa bà Lâm Hương Thanh.

Trước khi làm vợ Hắc công tử, bà đã có một đời chồng là người Pháp, có sanh một đứa con gái tên là Si-ranh. Sau khi ly dị với Hắc công tử bà lại về làm vợ của ông Trạng sư Dương văn Giáo (là Bảo Cô Quân).

Sau này, có lần về Tây Ninh bà kết hợp với Bà Hương Hương (con Ông Thơ) vợ của Đốc Lưu Phương để dọn đất rừng vùng Cực Lạc cảnh. Kể từ đó, thời gian sau nấy, không ai biết tin về bà nữa; có người nói bà qua Pháp hay sang Hoa Kỳ không rõ.

Hồi ở Phú mỹ, Đức Hộ Pháp có đến Vĩnh Long để thăm bà Lâm Hương Thanh. Sau đó, Ngài nói với Bà Lâm Hương Thanh là: “- Sẵn đây tôi đi thăm chị Hà Tiên Cô một thể ”.

Do đó, sau này người Đạo nghĩ là bà là Chơn linh của Hà Tiên Cô. Vì Đức Hộ Pháp nói đến thăm chị Hà Tiên Cô là đến thăm bà Hương Hồ. Bà Hương Hồ có nhà riêng cách xa nhà bà Lâm Hương Thanh.

More topics .. .
Message