Click here to sort by Book Click here to sort by Author Click here to read previous Book Click here to read next Book
Column 1 of row 1 Column 2 of row 1
Column 1 of row 2 Column 2 of row 2
↻ Close
ID51885 - Chương : 06. Vườn Ngạn Uyển Ở Diêu Trì Cung Và Sông Ngân Hà
Sách : Con Đường Thiêng Liêng Hằng Sống
Tác Giả : Đức Hộ Pháp PHẠM CÔNG TẮC (1890-1959)

06. Từ Vườn Ngạn Uyển Ở Diêu Trì Cung Đến Sông Ngân Hà  

06. Từ Vườn Ngạn Uyển Ở Diêu Trì Cung Đến Sông Ngân Hà.
Đêm 26 tháng 9 năm Mậu Tý (28–10–1948).
ĐỨC HỘ PHÁP Thuyết đạo tại Đền Thánh.

Hôm nay Bần Đạo giảng tiếp dục tấn trên Con Đường Thiêng Liêng Hằng Sống.

Trước khi nói tiếp Bần Đạo nói rõ cái mục đích mà từ trước đến nay Bần Đạo vẫn nhắm tới khi rủ các bạn đi cùng Bần Đạo trên Con Đường Thiêng Liêng Hằng Sống.

Cả thảy các bạn, nam cũng vậy nữ cũng vậy. Có một điều làm cho Bần Đạo ái ngại lo lắng hơn hết là, trước khi mở đạo, đã có định mục đích là đi độ những Chơn Hồn trong thánh thể của Đức Chí Tôn.

Nhứt là mấy anh mấy chị niên cao kỷ trưởng làm Bần Đạo lo lắng nhiều hơn hết. Vì cớ cho nên Bần Đạo giảng dục tấn trên Con Đường Thiêng Liêng Hằng Sống, cốt yếu là để cho cả thánh thể Đức Chí Tôn, nhứt là mấy anh mấy chị lớn hiểu rõ như thấy trước mắt, để biết đường mà đi.

Như vậy mình sẽ định được tinh thần, không mờ mịt, áy náy, sợ sệt, ngập ngừng. Đường mình đi quen tức nhiên mình đi đặng, do đó mình sẽ mạnh dạn bước đi trên Con Đường Thiêng Liêng Hằng Sống.

Bần Đạo cùng các bạn kỳ trước đã ghé nơi Tạo Hóa Thiên tức Tòa Thiên Cung Phật Mẫu là Diêu Trì Cung.

Bần Đạo có nói, một điều làm cho chúng ta suy nghĩ nhiều là: “Huyền bí vô biên của Phật Mẫu”. Bần Đạo đã nói sơ lược về điều huyền diệu khi chúng ta vào kiến diện Ngài, ta ngó trên mặt Ngài ta thấy mặt bà mẹ sanh ra ta, đương như buổi sống, đương chờ ta trở về.

Bần Đạo ngó thấy bà mẹ sanh ra Bần Đạo, tưởng cả thảy cũng đều ngó thấy người mẹ của chính mình vậy. Nếu theo cái trí học mà tưởng tượng ra thì không biết con mắt thiêng liêng có chiếu hình mẹ ta ra không hay là huyền diệu vô biên của Phật Mẫu cho chúng ta thấy như vậy.

Bà mẹ hình hài chúng ta đây là nhơn viên của Đức Phật Mẫu bên phái nữ đó. Phái nữ ráng để tâm nghe điều ấy. Là nhân viên mật thiết của Đức Phật Mẫu, khi mình tạo ra một hình hài tại thế gian này đó là Phật Mẫu đã giao quyền năng tạo đoan trong tay mình đó vậy.

Chẳng cần nói cái vinh diệu của người đàn bà khi có con nên người và biết dục tấn trên Con Đường Thiêng Liêng Hằng Sống. Khi người con của mình về tại Cung Diêu Trì, dòm lên thấy tượng ảnh của mình, thì không vinh diệu nào bằng cái vinh diệu ấy.

Có điều trọng hệ là, dầu nam nữ cũng vậy, phải ráng giữ một điều này: coi chừng đừng thất hiếu với cha mẹ.

Nếu mình giữ tròn đạo hiếu với mẹ ở thế gian thì khi ngó lên Đức Phật Mẫu mình thấy hình người mẹ nhơn từ, hiền hậu vô cùng. Còn trái ngược lụng lại nếu ta thất hiếu, khi dòm lên hình ảnh của Phật Mẫu, ta thấy nét mặt nghiêm nghị và lãnh đạm, lúc đó chúng ta sẽ hết sức đau khổ.

Bây giờ, chúng ta đi vô đến cảnh ấy, muốn cái gì đặng cái nấy. Dĩ nhiên không phải là những tiện nghi vật chất, mà chỉ là những thứ thuộc về Chơn Thần, tức là những gì mà Đức Phật gọi là “thọ, tưởng, hành, thức” trong Bát Nhã Ba La Mật Đa Tâm Kinh đó vậy.

Những điều chúng ta chưa thỏa mãn trong mấy ngàn kiếp sanh trước sẽ hiện ra để chúng ta thỏa mãn về mặt tinh thần khi chúng ta được hữu hạnh hữu phước về đến Phật Mẫu.

Cũng như niềm hạnh phúc ở thế gian này vậy. Loài người cứ tìm mãi hạnh phúc của kiếp sanh, mà không bao giờ đoạt được. Nhưng theo đạo sử, nếu chúng ta thật sự muốn tìm đạo “minh châu”, thì chúng ta sẽ ngó thấy ngay trước mắt.

Có một điều nữa mà ai có đi đến Diêu Trì Cung rồi mới biết. Những ai còn tánh tọc mạch chắc là có nghe nói nơi Diêu Trì Cung có vườn Ngạn Uyển. Vườn Ngạn Uyển ấy ra sao ?

Trong kinh luật có nói, mỗi mạng sanh con người đều được tượng trưng bằng một bông nở trong vườn Ngạn Uyển. Mỗi khi bông ấy héo rụng tức nhiên là có một người chết. Tại thế gian này gọi là chết chớ không phải chết.

Loài người không bao giờ chết cả. Chết nghĩa là chúng ta thay một cái áo ra, vào nhà tắm, tắm rồi ta mặc lại nữa. Sự sống chết như thay đổi cái áo kia vậy thôi.

Trước mắt chúng ta, hiện ra một vườn hoa hào quang chiếu diệu, đẹp đẽ đủ màu. Vườn hoa ở cảnh thiêng liêng không phải như vườn hoa ở thế gian này đâu.

Bông hoa thiêng liêng ấy sẽ sống một triệu lần, do nơi quyền năng biến hóa của nó, và nó sẽ hiện ra trước mặt ta, biến hóa vô cùng tận vậy.

Nó thay đổi màu sắc rực rỡ vô biên tuỳ theo sự tấn hoá về mặt trí thức tinh thần của con người tại thế. Cho nên mỗi khi nhơn loại tấn triển lên thì vườn Ngạn Uyển sẽ đổi hình đổi tướng đẹp đẽ hơn.

Nghe trong kinh luật nói từ nơi ấy muốn đến Ngọc Hư Cung hoặc là Cực Lạc Thế Giái thì chúng ta cứ tưởng tượng trong đầu, nó sẽ hiện ra trước mặt chúng ta.

Có một điều là mình tọc mạch muốn đi tới nữa đặng biết cái hướng của mình thế nào. Khi dòm lại phía sau lưng, chúng ta thấy thế gian giống như một con sông đại hải và thấy bờ sông bên kia người ta đứng muôn trùng thiên số không thể nào đếm được.

Còn phía xa mù tịch bên này bờ sông cũng đông đảo vô cùng. Mắt ta không thể nào trông thấy và đếm được. Chúng ta thấy xa xa thiên hạ vô số bên kia bờ đương khóc than đau khổ vô cùng.

Có một điều làm người tọc mạch ngạc nhiên hơn hết là không biết họ sao mà đông đảo vậy. Bên bờ sông bên nây nam cũng có nữ cũng có, bên bờ sông bên kia nam cũng có nữ cũng có.

Nhưng họ cứ dòm chừng nhau ở bên mé thiên cung. Họ buồn rầu lo lắng, như đợi chờ ngày tái kiếp, muốn đi nữa đặng mà sống. Thương thay người mé bên kia sông dòm qua mé bên nây sông, thảm đạm khóc lóc, buồn rầu không biết bao nhiêu mà kể.

Nam cũng vậy nữ cũng vậy, ráng để tâm mà nghe. Điều này là một bí mật trọng yếu cho kiếp sanh nên hiểu. Ở mé bên nây mọi người có hào quang chiếu diệu đẹp đẽ vô cùng. Còn ở mé bờ bên kia sông, thấy hình thể họ khô khan đau thảm tiều tụy và buồn rầu.

Hỏi vậy bên này làm gì dòm bên kia khóc, bên kia dòm qua bên nây đau khổ ? Đó là vì qui luật thiên nhiên ngàn đời: luật thương yêu.

Những người đứng bờ sông bên kia dòm qua, bên nây dòm lại là những người trước kia thương yêu nhau mà gặp trắc trở đến nỗi họ phải tự sát.

Người nào tự vận mà có thiệt lòng thương yêu thì trước hết phải xuống Uổng Tử Thành để đầu kiếp mà trả cho hết căn quả. Vì không trọn căn số của mình nên còn bao nhiêu niên kỷ cũng phải trở lại đầu kiếp.

Rồi khi vừa đến tuổi cập kê, bắt đầu yêu thương nhau thì họ phải chết đi, chớ không được làm chồng vợ với nhau. Chừng ấy người nào trọn lòng thương yêu chơn thật sẽ được Đức Phật Mẫu siêu độ cầu rỗi với Đức Chí Tôn đem vào cảnh Thiêng Liêng Hằng Sống. Còn người nào thương yêu giả dối phải đầu kiếp làm người trãi qua cả năm mười kiếp, thiên trùng đau đớn đáo để. Nếu biết đi vào con đường thánh, con đường đạo hay là con đường giác ngộ thì mới trở về Con Đường Thiêng Liêng Hằng Sống mà thôi.

Chúng ta dòm bên kia thấy họ rất đau khổ. Họ chỉ mong cái ước vọng của họ đoạt thành. Nhưng rồi họ cũng phải đành chịu tuyệt vọng. Chúng ta ngó thấy họ ngày đêm mơ mộng ước mong sao qua khỏi con sông ấy.

Bần Đạo tưởng là Ngân Hà đó vậy. Khi chúng ta dòm xuống mặt sông bờ bên nây, ở giữa con đường mà chúng ta đã đi ngang qua, thì thấy Bát Quái Đài đứng giữa không trung.

Con sông ấy có tám đạo hào quang mù mịt chiếu ra tám cửa. Chúng ta dòm tiếp trong các hào quang đều có hình ảnh cả thảy vạn vật. Bên bờ sông kia có một chiếc thuyền. Thuyền ấy của Đức Phật Quan Âm Bồ Tát, vâng lịnh Đức Di Lạc Vương Phật, đi độ sanh.

Thuyền ấy thường qua qua lại lại. Vì cớ cho nên người ở bờ bên nây cứ ngó bờ bên kia trông chờ.

Bần Đạo tưởng qua bài học này, ai biết được quyền năng vô biên ấy thì sẽ ngó lại kiếp sống của mình và thấy rõ cả nguồn cội chứ không chỉ riêng cảnh phàm mình đương sống.

Mãi từ thử đến giờ, có ai làm người mà biết tìm kiếm nguồn gốc thật sự của mình không ?

Hại thay, rất ít người biết rằng kiếp sanh của con người chỉ toàn là khổ não.

More topics .. .
Message