| Column 1 of row 1 | Column 2 of row 1 |
| Column 1 of row 2 | Column 2 of row 2 |
1. Tiên Tri của Ông Đạo Nhỏ
Năm 1968 sau trận Tết Mậu Thân, vị Tư lịnh Quân đoàn IV (quân đội Việt Nam Cộng hòa) bấy giờ là Thiếu Tướng Nguyễn Viết Thanh có rước một ông Đạo từ trên Hồng Ngự xuống.
Ông Đạo nầy lúc đó chỉ 8 tuổi nên được gọi là Ông Đạo Nhỏ. Ông là con của ông Trần Kim Qui, Hiệu trưởng một Trường học ở quận Hồng Ngự, người theo đạo Phật Giáo Hòa Hảo.
Ông Thanh giới thiệu từng thực khách với Ông Đạo Nhỏ một cách hết sức trân trọng. Chỉ với người khoảng 8 tuổi mà Tướng Nguyễn Viết Thanh đối xử trang trọng lắm.
Mọi người đều dùng cơm chay vì Ông Đạo Nhỏ không ăn mặn. Sau khi cơm nước xong xuôi, mỗi người được phân phát một tờ giấy và một cây viết chì.
Tướng Thanh nói rằng: “Ông Đạo Nhỏ biết rất rành quá khứ vị lai (tức chuyện về trước, chuyện về sau) nhưng vì không nói chuyện được nên chỉ trao đổi bằng giấy viết, vậy là mỗi người viết câu hỏi mà mình muốn hỏi lên tờ giấy rồi chuyền tay đưa tới Ông Đạo Nhỏ."
Đến ngày Rằm, Tướng Thanh vào phòng khách để đàm đạo với Ông Đạo. Ông Đạo viết lên giấy biểu đốt hai cây đèn cầy đỏ thật lớn để trên hai cái chân đồng và tắt hết đèn điện. Sau đó, Ông biểu Tướng Thanh lấy ra một tập giấy học trò 200 trang và một cây viết bic.
Ông Đạo Nhỏ bắt đầu viết lên tờ giấy cho Tướng Thanh : “Ông cứ đặt câu hỏi và viết lên đây mỗi trang giấy là một câu hỏi !”
Ông còn viết thêm là: “Ông có quyền hỏi tất cả những gì mà ông muốn biết”.
Thế là, Tướng Thanh lật trang kế tiếp, hỏi về chuyện quốc gia, đến khi hết chuyện quốc gia là đã lên tới 100 trương rồi nhưng ông cứ cho hỏi hoài từ 7 giờ tối tới 12 giờ khuya.
Tướng Thanh hỏi đâu, ông cho đó, đặc biệt, tất cả đều trả lời bằng một bài thơ chớ không phải văn bình thường.
Khi hỏi “Hội Long Hoa thành lập ở đâu, do ai chủ trì và giải quyết chuyện gì ?”
Vấn đề nầy ông không trả lời nhưng ông vẽ một cái hình lên trên tờ giấy. Ông vẽ một khán đài rồi vẽ một cái vòng tròn, ông vẽ một mũi tên chỉ vô để “người” tức là nhiều người ngồi trên đó, rồi phía dưới ông vẽ hình người mà cả hàng ngàn, hàng ngàn người ngồi ghế bên dưới.
Còn vùng đó là vùng có núi mà là núi thấp; ông không nói địa điểm chỗ nào nhưng nhìn xa xa thấy toàn là núi, còn chỗ hội họp là giữa hai cái núi, ông vẽ sơ sơ vậy thôi.
Sau đó, ông vẽ cái dấu tròn phía trước, kế đó là cái dấu tròn thứ hai; cái dấu đầu tức là có người ngồi trước, rồi ông vẽ một mũi tên chỉ vào dấu thứ hai đó, ông viết chữ “ông” tức là Tướng Thanh sẽ là người thứ nhì ngồi ở Hội Long Hoa (kiếp sau, không phải kiếp này!).
Sau đó kêu chú lính chạy lấy một bản đồ thế giới rất lớn mang đến và cả bản đồ Việt Nam, Tướng Thanh trải lên bàn, theo ý muốn của ông. Ông cầm cây viết mỡ lên sẵn sàng giải đáp.
Ông cầm cây viết mỡ:
Cái vạt Bắc Kinh - Thượng Hải được ông gạch nát hết, Đài Loan cũng lặn mất.
Nước Mỹ bị mất mấy vùng hai bên bờ biển phiá Đông và phiá Tây.
LI2|Ông làm bài thơ cho biết địa cầu chuyển trục, nước Mỹ trở thành một vùng nằm ngay giữa đường Xích đạo. Đường Xích đạo đi ngang qua nước Mỹ biến nước Mỹ trở thành một quốc gia bị nóng như sa mạc.
LI2|Còn bên Âu Châu thì quốc gia nào cũng bị thiệt hại một phần hết. Nước nào ông cũng bôi bỏ chỗ nầy, chỗ kia rồi chỗ kia, chỗ nọ; cuối cùng chỉ còn lại hai chỗ là Úc Châu và Tân Tây lan.
LI2|Tướng Thanh hỏi ông về phần đất Úc Châu thì ông biết đó là Thánh địa không có bị động chạm gì tới và Tân Tây Lan cũng như Úc Châu đều còn nguyên vẹn.
LI2|Các quốc gia nhỏ ở gần Bắc Băng Dương và Nam Băng Dương thì nơi nào cũng bị đánh phá.